Đánh giá truyện Nói Yêu Em 99 Lần

thuở đầu cưới, cô dùng hầu hết phương pháp để bức hôn anh, sau khi cưới, cô nghĩ hầu như công thức cố gắng nào để ly hôn mang anh.

Giới thiệu truyện Nói yêu em 99 lần

Tác giả: Diệp Phi Dạ
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Nói yêu em 99 lần

Lúc Tô chi Niệm lái xe về mang lại nhà thì sẽ chính là giờ sáng.

Trong biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang cực kỳ yên tĩnh, kế bên đèn trong phòng khách đã còn sáng thì đều buồng khác phần đa chính là mảnh Đen kịt.

Tô đưa ra Niệm vừa bước đi lầu, vừa toá cà-vạt, đẩy cửa buồng nghỉ ra, Tô bỏ ra Niệm mở đèn, tiện tay ném áo khoác tây trang và cà- vạt lên bên trên ghế sa lon, sau đó tháo dỡ cúc áo sơ-mi, đi về phía nhà vệ sinh.

new vừa đi tới cửa ngõ phòng tắm thì bước chân của Tô bỏ ra Niệm thiên nhiên dừng lại, bàn tay đang cởi cúc áo của anh ấy dừng một ít, Ngoài ra là sẽ xiêu dạt gì ấy, lờ đờ nghiêng đầu, thấy bên trên giường của mình chỉ một mọi người bạn nữ sẽ nằm.

đầu tiên Ngô đưa ra Niệm ngạc nhiên sau đó lại nhíu mày, quan sát chăm bẳm vào người trong gia đình cô bé bên trên giường mấy lần, sau khi nhìn rõ khuôn mặt chúng ta nữ giới kia thì trong nháy mắt sắc mặt của anh lạnh mang đến đỉnh điểm, không chút lừng chừng tiêu sái đi cho mặt giường, kéo bạn sẽ ngủ say trên giường đi ra không tính.

Từ trong giấc mơ Tống Thanh Xuân giật mình tỉnh giấc, đại não tất cả chút lờ mờ chưa phản ứng kịp, lúc cô cảm nhận được khổ sở từ trên cổ tay truyền tới cả người thì đã trở nên Tô đưa ra Niệm lôi rời khỏi phòng nghỉ.

“Tô bỏ ra Niệm, anh đang trở về…” Tống Thanh Xuân vừa new kêu tên của Tô bỏ ra Niệm thì sắc mặt của anh liền biến thành thâm trầm, anh kéo cổ tay của Tống Thanh Xuân, gia tăng công sức của con người, cô gái té đau hít một hơi, phía sau âm lượng dừng lại.

Tô chi Niệm kéo Tống Thanh Xuân xuống lầu rất nhanh, Tống Thanh Xuân theo chưa kịp nhịp điệu của anh, bước đi chập chững, thất tha thất thểu, lơ là va bắt buộc kệ đồ sát bên, đồ sứ rơi xuống đất phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc, Tôn tẩu bên dưới tầng giật mình tỉnh giấc, lập cập mặc áo ngủ chạy ra, nhìn thấy cảnh Tô chi Niệm lôi Tống Thanh Xuân xuống lầu, vẻ bên luống cuống, hoảng hốt mở miệng: Tô tiên sinh, Tống tiểu thư hai chúng ta có chuyện gì nuốm. . .?

Lời còn chưa nói hết Tôn tẩu đã bị Tô chi Niệm nhìn bằng góc nhìn nghiêm nghị khiến cho Tôn tẩu lập tức dừng lại, rũ ánh nhìn xuống, tránh ra hai Bước, lo lắng chú ý Tô đưa ra Niệm kéo Tống Thanh Xuân thông qua trước bên mọi người.

“Tô chi Niệm, anh buông chúng tôi ra…” Tống Thanh Xuân giãy giụa, ao ước thoát bật dậy khỏi sự khống chế của Tô chi Niệm, nhưng lại rút cuộc cũng không công dụng, cô vẫn bị Tô bỏ ra Niệm khỏe mạnh kéo lê tới cửa.

cửa gợi mở, gió đêm của mùa đông lạnh như băng thổi tới làm cho giọng nói của Tống Thanh Xuân có chút run: “Tô chi Niệm, từ bây giờ chúng tôi tới chọn anh, là bao gồm Việc…”

Tống Thanh Xuân còn chưa nói hết thì Tô đưa ra Niệm kể từ khi về mang lại ngôi nhà đã im lặng thốt nhiên mở miệng, trong các giọng nói lộ ra hàn khí cũng như khí tức nguy hiểm: “Tống Thanh Xuân, là ai mang đến cô tứ cách phát triển ra trước mặt tôi?”

phân vân là giọng nói của Tô chi Niệm quá lạnh hay là quá bén nhọn, Tống Thanh Xuân ngẩn ra, lời định nói ra khỏi miệng cũng dừng lại.

>> tham khảo thêm phân mục Truyện đam mỹ ngược

Tô đưa ra Niệm lừ đừ quay đầu, bên trên khuân mặt bùng cháy chưa có bất kể một biểu cảm gì cả, góc nhìn hình như hai thanh đao bén nhọn, khốc liệt phun chú ý Tống Thanh Xuân, khóe môi của anh ấy mím chặt, giọng nói vô tình lạnh như băng: “Tôi nhớ rõ bên tôi vẫn nói rồi, mặc dầu cô tất cả bị tiêu diệt cũng đừng khi nào thành lập ở trước mặt bên tôi nữa!”

Nói chấm dứt, Tô bỏ ra Niệm liền cần dùng sức, trực tiếp đẩy Tống Thanh Xuân ra không tính cửa ngõ, sau đấy không chút lưu tình cần dùng sức đóng to gan lớn mật cửa, phát ra một tiếng “Phanh” đinh tai nhức óc.
Lúc Tôn tẩu bưng coffe đặt chân đến buồng nghỉ, Tô đưa ra Niệm đang tắm kết thúc, nạm bộ đồ bình thường ở căn nhà, đứng ở bên cửa sổ nhìn ra ngoài gần kề đất, nhìn chăm chăm không tính cửa sổ nhìn ra ngoài, sẽ không cựa quậy.

giờ đây bên trên người Tô chi Niệm vẫn còn là một tỏa ra hơi thở dửng dưng, nỗ lực tuy vậy khuân mặt lại cực kỳ yên tâm, Dường như đa số thô bạo, vô tình vừa rồi chỉ đơn giản là ảo giác.

“Tô tiên sinh, cafe.” Tôn tẩu đặt cafe để lên trên chiếc bàn tròn ở trên ban công.

Tô chi Niệm giống như chưa nghe thấy giọng Tôn tẩu, chưa có chút phản ứng nào.

Tôn tẩu đứng lân cận một hồi, mở miệng nói: “Lúc gần về tối Tống tiểu thư đã được qua đây, chờ ngài gần bảy tiếng.”

Tô bỏ ra Niệm cũng không lên tiếng.

mặt ở trong phòng ngủ rất là yên tĩnh.

Tôn tẩu chần chờ một chút, lại mở miệng: “Tô tiên sinh, ngài cùng Tống tiểu thư gồm chuyện gì tranh cãi sao?”

Tô bỏ ra Niệm nhắm mắt làm cho ngơ.

“Tô tiên sinh, trước đây ngài với Tống tiểu thư đã từng có lần ở bình thường cùng với nhau, cách đây không lâu quan hệ của hai chúng ta cũng chưa tệ, nắm nhưng lại tại sao ngày nay lại thấy hai bạn dường như là kẻ thù. . .” Lời của Tôn tẩu còn chưa nói hết, Tô chi Niệm vốn sẽ quan sát chằm chặp bên cạnh khung cửa sổ, tình cờ mở miệng, giọng nói của anh ý vô cùng lãnh đạm, hình như là đã nói mang đến Việc sáng mai bản thân ăn cái gì, nhưng mà giữa đa số từ ngữ vẫn xen lẫn khí rứa bức người: “Có nên dì cũng muốn dường như cô ta, bị chúng tôi đuổi rời khỏi căn nhà giữa mùa đông báo giá lạnh?”

Tôn tẩu sợ đến mau chóng ngậm miệng lại, nóng vội cúi đầu nói một câu “Xin lỗi” rồi nhanh chóng đi rời khỏi phòng ngủ.

Lại lần nữa cả ngôi biệt thự nghỉ dưỡng khôi phục vẻ yên tĩnh, Tô đưa ra Niệm đứng trước khung cửa sổ, quan sát ngọn đèn mặt đường phương pháp bổ tứ chưa xa.

bên dưới đèn mặt đường, Tống Thanh Xuân bởi lẽ vì lạnh, không dứt dậm chân, thỉnh thoảng còn giơ hai tay lên miệng thở ra một hơi.

gồm taxi đi qua, Tống Thanh Xuân đón xe, rời đi.

Mãi đến khi chưa thấy bóng hình của xe nữa, Tô chi Niệm không vận tải mà đang đứng yên tại chỗ chú ý châm bẩm ngọn đèn đường mà lại trong mắt ánh lại thêm chút hoảng hốt.

lần khần rốt cuộc đã được qua bao chậm, cafe để lên cái bàn tròn cũng đã biết thành nguội đi, Tô đưa ra Niệm mới nhẹ nhàng chớp mắt một cái, mặt tai chỉ ra câu nói của Tôn tẩu: “Tô tiên sinh, trước đây ngài cùng rất Tống tiểu thư đã có lần ở chung cùng nhau, gần đây quan hệ của hai người trong gia đình cũng không tệ, nỗ lực cơ mà tại sao hôm nay lại thấy hai người nhà chắc là là kẻ thù?”

Đúng nuốm. . . Anh đã từng ở nhờ căn nhà của cô ý, Nhiều hơn trong thời gian ở nhờ còn bất cẩn mượn khung hình cô một đêm nữa chứ? Tuy thế từ khi nào anh cũng như cô lại đổi thành kẻ thù?

Tống Thanh Xuân ra đời, có thể một nốt nhạc đệm, không đề nghị nên nhớ, cũng không gồm đem lại bất kỳ tác động ảnh hưởng gì mang lại Tô chi Niệm. Ngày hôm sau, anh dường như thường nhật, đúng giờ rời giường, nạp năng lượng điểm tâm hoàn thành, lái xe đi mang lại C.ty, công việc lộn xộn làm cho mang lại trưa mới hoàn thành, giữa trưa cùng với mấy người nhà trong công ty cho ẩm thực đối mặt ăn uống cơm.

Lúc Tô đưa ra Niệm đi ra từ thang máy dành riêng cho chính bản thân mình thì bị tổng thanh tra tài vụ cấp bách vớt ra một tờ văn kiện nhờ anh cam kết.

Tô bỏ ra Niệm bị một đám tổ ấm trong C.ty vây quanh, kiểu dáng thờ ơ đứng trước cầu thang máy, chưa nhanh không chậm lật xem văn kiện một lần, đồng ý chẳng còn câu hỏi gì, cố gắng cây viết nhanh chóng ký kết xuống, sau đấy mới chứa bước chân mang đến cánh cửa chính của doanh nghiệp, mấy các bạn ăn mặc giày domain authority bậc nhất cũng nhanh chóng đuổi theo.

chỗ nào Tô bỏ ra Niệm băng qua thì cũng chưa xong có người cung kính hô lên “Tổng người có quyền lực cao Tô”.

Lúc Tô bỏ ra Niệm sắp đi tới cửa thì anh thấy được một một bóng dáng quen thuộc đứng trước bên mọi người.

Là cô, Tống Thanh Xuân là chúng ta buổi tối hôm qua bị anh ném ra khỏi nhà…
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

>> đọc thêm truyện Ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *