Đọc truyện “eo thon nhỏ” chương 6

Eo thon nhỏ – Khương Chi Ngư

Chương 6

Editor: Trà Đá.

Khóe miệng Đường Nhân khẽ giật giật, sắc mặt ko đổi, lại mở mồm một lần nữa: “Nếu thầy dạy môn đồ gia dụng lý thì càng tốt, em ở lại đây nghe giảng một xíu.”

Lần này cả lớp ko nhịn đc thật, nhất loạt cười rộ lên.

“Yên lặng.”

đề cập kết thúc, đến bản thân gia sư cũng không nhịn được cười: “Thầy cũng biết gia sư Trương. Em ngồi xuống trước vẫn, dù sao cả nhì lớp hầu như nói đến bài thi, cũng không tồn tại gì lạ mắt.”

gia sư thứ lý lớp 14 chúng ta Trương.

Lộc Dã kề bên cười nghiêng cười ngả: “Lần đầu tiên bắt gặp ra da mặt Đường Nhân dày đến vậy đó, thật sự là dọa chết thành viên mà!”

Nam sinh ngồi cộng bàn trả lời: “Cậu chưa bao giờ hả, item của Đường Nhân môn nào cũng giỏi, chỉ sở hữu vật lý là kém tốt nhất, ha ha ha!”

Lộc Dã trợn mắt: “Sao chẳng biết đc, lần trước còn nghe giáo viên trang bị lý nhắc là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thiếu chút nữa là rất dị thiên tính cho Đường Nhân rồi.”

thành tựu mọi môn còn lại của Đường Nhân cực kỳ tuyệt, chỉ riêng bị môn trang bị lý kéo lại, mặc dù đang vững quà chiếm địa điểm trước nhất toàn trường, nhưng ví như điểm môn đồ vật lý cao lên được một chút, thì vững chắc đang đứng vị trí không hề nhỏ trong bảng tổng gần của đô thị.

Mỗi ngôi trường hầu như ước mơ mang học trò tinh luyện đô thị, tinh luyện tỉnh. Trường tư nhân Gia Thủy cũng còn không đủ mỗi mẫu danh đó mà thôi, bắt buộc Đường Nhân chính là học trò đc phần nhiều thầy cô kỳ vọng độc nhất.

hiện thời thì lại kỳ vọng phổ thông vào Lục Trì.

không gian của phòng học rút cuộc cũng khôi phục lại chung.

Đường Nhân ngồi xuống, chọc chọc người bên cạnh: “Lương tâm cậu không cắn rứt sao?”

mọi người xung quanh không gợi ý, cô lại tiếp tục hỏi: “Lục Trì, sở hữu đề xuất cậu cố ý đúng không?”

sang một khi, Lục Trì ũ rũ trả lời: “Không…. Không có.”

“Chắc chắn cậu cố ý rồi.”

“Không….. Không có mà.”

Đường Nhân bật cười, tiếp nối phản pháo: “Rõ ràng mới gần đây cậu còn ấp ủ sách đồ vật lý, sao bất chợt lại biến đổi bài thi toán học, cậu nói như vậy với bắt buộc cố ý hay là không.”

“…. Thôi được rồi.”

“Nhìn xem, cậu thừa nhận rồi đó!”

Giọng nhắc trong trẻo của Đường Nhân phảng phất như tiếng chim sẻ hót lanh lảnh, Lục Trì nhịn không đc vụng trộm nhìn sang.

Cô gục mặt xuống bàn, cánh trắng tay như tuyết gối dưới mặt, tương đối mở mắt nhìn anh. Lông nheo dày khẽ rung, giống như cánh bướm đã vẫy.

Đôi môi hồng hào như đang tràn ra ý cười.

“Ha, bắt được cậu nhìn lén tớ!” Đường Nhân tóm lấy áo anh.

Nghe vậy, Lục Trì mau lẹ dời tầm mắt đi, gò má tức thì ửng đỏ, để mắt tới dùng tay đẩy bàn tay của cô ra.

nhiều lúc da mặt cô cũng thật là dày.

câu nói của ngày hôm qua đột ngột sinh ra trong đầu Lục Trì một đợt tiếp nhữa, anh lần chần lắc từ chối, gạt bỏ mẫu quyết tâm trong đầu đi.

~

“Nhìn vào lớp tự nhiên thử đi.”

đúng vào lúc này, thầy giáo chủ nhiệm lớp tự nhiên Ngô Phong nhận ra tin nhắn.

Ngô Phong đang uống nước, trông quan sát thấy tin nhắn này, trực tiếp phun hết nước ra ngoài.

“Lão Ngô, sao vậy, cái này là giáo án đó.” kẻ đối diện bất mãn nhắc.

Ngô Phong nhận lỗi: “Xin lỗi xin lỗi. Do tôi nhịn không được.”

Ngô Phong ngay tắp lự vực dậy đi đến trước cửa nhìn vào lớp 14, quả nhiên thấy địa điểm ở phía sau để trống, tiếp đến lại đi đến lớp thiên nhiên, quả nhiên thấy nữ sinh ngồi xung quanh Lục Trì chính là Đường Nhân.

cô giáo Ngô sở hữu chút suy nghĩ, tiếp nối quay lại phòng thầy giáo.

ở trong phòng giáo viên, thầy giáo lớp chuyên văn vẫn nói chuyện: “Mặc dù sáng nay tôi không dự lễ làm việc sảnh thể dục, mà cũng nghe được chuyện kia, chắc chắn sắc mặt thầy phụ trách hết sức khó coi. Đường Nhân này xác nhận cũng có quả cảm.”

Ngô Phong tùy tiện cầm đem 1 bài thi quạt quạt: “Mới gần đây cô giáo Vương nhắn tin cho tôi, tiết này Đường Nhân lại chạy tới lớp tôi ngồi học, còn nghĩ thầy đấy dạy môn toán, nhắc mẫu gì mà mến mộ tiết toán của thầy đấy vẫn lâu, giúp cả lớp cười rộ gây bát nháo.”

đa số các bạn khác biệt suýt chút nữa bật cười.

“Chao ôi, điều này chính là rung động tuổi mới mập mà.”

Ngô Phong còn nói: “Tôi cũng xem như chả biết gì, tôi biết rõ Lục Trì, nghỉ ngơi tuyệt nhất Trung đang trầm tư không nhiều kể, nguyên nhân là từ phía tổ ấm, tôi quan sát thấy hai đứa nó phỏng chừng vững chỉ dừng lại ngơi nghỉ mức bè lũ thôi.”

“Như vậy cũng giỏi, đỡ bắt buộc lo âu, trong năm này mong muốn hai đứa nó đề nghị có một đứa đứng đầu thành phố.”

Chủ nhiệm lớp 14 thở dài: “Thành tích môn đồ dùng lý của Đường Nhân mỗi lần phần lớn thiếu một xíu, mặc dầu không nhiều, nhưng mà cũng chính là điểm số. Lần này cũng bởi kém hơn nên có thể đứng đồ hai, nhưng mà thầy thì lại khỏe rồi, học sinh chuyển trường lại vị trí đầu tiên.”

ngơi nghỉ trường tư nhân, cống phẩm của lớp học cũng liên hệ tới lương bổng của thầy giáo. Trường hợp sở hữu học sinh đứng đầu, hoặc đứng vị đồ cao thì lương thuởng của chủ nhiệm lớp cũng tăng lên.

trong tâm địa Ngô Phong thì vui vẻ, nhưng mà ngoại trừ miệng lại nói: “Thành tích môn đồ gia dụng lý của Lục Trì cũng vừa đủ điểm, không chừng nhì đứa nó sinh sống một chỗ lại bàn bạc học tập, giả dụ phát hiện không có, thì tôi chắc rằng sẽ tách chúng ra.”

~

của nhà học, Đường Nhân nhịn không được duỗi tay rành rành mặt chúng ta.

bóng loáng mịn màng, nhan sắc đã làm việc thời buổi đỉnh cao.

Cô với chút thất bại.

Trừ ngày bữa qua bởi vì có xúc tiếp cơ thể có Lục Trì buộc phải new cảm tìm được sự đổi thay của anh, còn các chiếc khác hoàn toàn không còn tác dụng gì.

chẳng lẽ trong mắt anh chỉ biết gọi sách?

Đường Nhân kéo bài thi của anh: “Lục Trì, sách báo đẹp mắt hơn cả tớ hả?”

rút cục Lục Trì cũng ngước đầu lên, tròng mắt đen nhìn chằm chằm Đường Nhân mấy giây, tiếp đến thong thả cầm lại bài thi.

kế tiếp, liên tiếp vẽ hàm số.

Tiểu nhắc lắp đặt đều có mặt này nữa sao, Đường Nhân chống cằm nhìn anh, lúc này động tác thoạt nhìn thật sự rất nhẫn nhịn, rất thú vị.

Nửa bên gương mặt của Lục Trì lấy chồng bạc tỷ thật sự không đủ để Đường Nhân ngắm nhìn, góc nhìn bên trên khuôn mặt anh rất hoàn mỹ. Ánh sáng chiếu vào từ phía bên kia, bắt buộc bóng của anh đổ về phía đằng trước, làm bằng yết hầu nơi cổ anh sexy nóng bỏng ước ao chết.

Đường Nhân ko tự chủ đc đắm chìm trong đấy.

ko lâu sau, tiếng chuông hết tiết vang lên.

gia sư đặt viên phấn vào trong hộp: “Bài học dừng lại sau đây, tiết sau người nhà vẫn liên tục. Với bài toán gì thắc mắc thì lên trên văn phòng tìm tôi, cả lớp nghỉ đi.”

giáo viên đứng dạy trong lớp tự nhiên, do đó phòng sống ngơi nghỉ bên trên lầu năm.

Lục Trì thu lại bài thi, nửa ngày sau mới mở miệng hỏi: “Cậu ko về lớp….. Lớp học à?”

Đường Nhân nheo mắt, rút bài thi vật lý anh để phía dưới bàn lên: “Lục Trì, nhà cửa môn vật dụng lý của tôi không đc tốt, tớ mượn xem một chút.”

Lục Trì ko lên tiếng.

Đường Nhân cho rằng anh từ chối, chọc chọc lên bàn tay anh, ngón tay của anh cong cong trông thật thích mắt làm cho cô ước ao vuốt ve.

“… Ngày mai….. Mai….. Mai nhớ trả lại đó.”

“Được, Trì Trì.” Đường Nhân đặc biệt gọi anh 1 cách thân thiết, quan sát phản ứng của anh, cộng lắm là gương mặt anh chỉ hồng lên một tý, còn lại không tồn tại phản ứng gì khác lạ.

Đường Nhân bất đắc dĩ cầm đem bài thi, đi ra khỏi phòng học bằng cửa sau.

không vội, dù sao thời gian cấp ba còn dài.

hai nam sinh ngồi phía đằng trước bàn Lục Trì nghe lén đc hết mẩu truyện, rút cuộc không nhịn đc, lên giọng bắt chước: “Lục Trì.”

“Hả.”

“….Cậu có thể hành động thân yêu hơn một tý đc ko.”

sau đó, hai nam sinh cười rú lên như bị bệnh tâm thần.

Nghe nhị tổ ấm bàn trên đối thoại, bắt chước anh và Đường Nhân nhéo nhéo vô cùng chói tai, lại nhớ đến chuyện cả lớp cười nhạo hai bạn bọn họ, dung nhan mặt anh bỗng nhiên tái đi vài phần.

Ma xui quỷ khiến cho ra làm sao mà anh lại nhìn ra phía cửa sau, lại nhìn thấy Đường Nhân đang đứng nói chuyện với Lộc Dã.

Đồng phục tinh khiết, phổ biến sáng ngời, nhì chiếc chân thanh mảnh thon của cô lộ ra phía bên ngoài.

Đường Nhân nghiêng đầu, nửa bên mặt trắng nõn sạch, ngũ quan lung linh, chóp mũi thanh thoả, tóc dài vén lên cao, màu sắc đồng phục như tôn lên chiếc cổ trắng nõn của cô.

Giữa nhị ngón tay mảnh mai kẹp một bài thi.

Môi cô khẽ nhếch lên, lúc mở lúc đóng. Trên mặt cô hết sức lạnh lùng, nói chung dị đồng sở hữu vẻ nghịch ngợm gần đây của cô.

Lục Trì Nguyên tôn rủ mắt xuống nhìn vào nơi nào ấy, trong nháy mắt bị xong lại mấy giây, kế tiếp bỗng nhiên cởi áo đồng phục ra, không nói lời nào vực dậy.

nhị nam sinh bàn bên trên sẽ vui lòng, bỗng nhìn thấy anh vùng lên thiếu hiểu biết nào, hai góc nhìn nhau.

Thảm họa rồi, Lục Trì sẽ không còn rơi vào tay giặc chứ?

Đường Nhân còn chưa kịp phản ứng, bên eo đột nhiên hình thành nhì cánh tay. Cô khá hoang lấy, hơi thở của một thành viên gia đình lạ ở sát kế bên, làm cho cô không nhịn đc dựng hết tóc gáy.

Lục Trì khá khom sườn lưng, cằm anh trong nháy mắt gần bả vai Đường Nhân chỉ vài phân.

sinh hoạt khoảng cách gần mới phát hiện ra làn da của Đường Nhân trắng như sứ, vành tai khéo léo xinh tươi, đặc biệt là mùi của đàn bà làm việc cổ truyền thẳng đến chóp mũi anh.

Áo đồng phục của Lục Trì trực tiếp bao quanh nửa phần vũ động càn khôn thân bên dưới của cô, hai cánh tay áo đc anh khéo léo thắt túm lại phía trước bụng cô.

Lộc Dã đứng cạnh bên trừng mắt, lẩm nhẩm nói: “Mẹ nó tớ ko nhìn lầm chứ?”

“Cậu không có nhìn lầm đâu, Lục Trì cởi áo đồng phục ra rồi đưa cho Đường Nhân! Vì sao vậy?”

“Ngốc hả, đương nhiên là liên minh có nhau khiến cho điều xấu rồi!”

“Đợi chút…….. Đặc điểm này mang câu thành ngữ bắt buộc nhắc như thế nào nhỉ?”

“Điểm ngữ văn của mình chỉ cao hơn cậu nhị phẩy thôi.”

“Cao hơn có nhị phẩy nhưng nhai đi nhai lại mãi, sẽ cho như cậu giỏi lắm ý.”

Coi thêm truyện truyện light novel

nhiều phần học sinh trong lớp rất nhiều ra ngoài đi rửa ráy, còn dư lại vài học sinh nằm ở trong lớp gọi sách, cũng không có bao nhiêu mọi người suy nghĩ cảnh huống ở phía cửa ngày mai.

Đường Nhân đứng yên ổn tại chỗ ko nhúc nhích, cúi đầu.

nhì tay Lục Trì chiếu qua loại eo thon nhỏ nhắn của cô, giống như đang đứng ấp ôm cô từ phía sau vậy, ngón tay bé dài đan xen vài mẫu, đã hoàn toàn có thể thắt nút kết thúc nhị chiếc tay áo lại mang nhau.

loại eo của cô đột bé bỏng lại hơn, mất đi ẩn thành viên gia đình trong dòng áo đồng phục ít nhiều nữa, mà hình thành một chiếc vòng eo bé dại nhão nhoẹt.

mà bấy giờ đang nghỉ ngơi trong tâm bàn tay của tinh thần biến anh.

Anh vừa mong muốn mường tượng lại vừa không hy vọng mường tượng.

Lục Trì Ngoài ra bị điện giật rút mạnh nhị tay về phía sau, kế tiếp lui về sau đó 1 bước.

Đường Nhân nhìn nút thắt trước bụng cô, bỗng nhiên luân phiên người, nhìn thẳng vào anh.

Lục Trì cúi tốt đầu, giọng kể lắp đặt bắp khàn đặc: “Đừng…. Đừng cởi ra.”

câu nói này còn có sự quan trọng hết sức khác biệt. Sau khoản thời gian Đường Nhân nghe xong thì cực kì sảng khoái, cô hứng thú hỏi lại: “Vì sao?”

Lục Trì ngước đầu nhìn cô.

Tham khảo thêm thể loại truyện đam mỹ

ánh nhìn anh nhìn thẳng vào đôi mắt dễ thương của cô, sau đó lại dời ánh nhìn xuống cánh môi đỏ hồng của cô.

sau đó, anh lại dời tầm mắt qua chỗ khác biệt.

Đường Nhân không nhận ra lời giải đáp của anh, mắt kính bên trên sóng mũi anh bây giờ bịt kín hết thần sắc của anh thực hiện bằng cô nhìn ko thấu.

lúc đó, cô thật sự hy vọng toá cặp kính ấy ra khỏi khuôn mặt anh.

Lục Trì không nói một lời, chỉ quay lại chỗ ngồi của mình, Đường Nhân dõi theo trơn sống lưng của anh, lòng bàn tay siết chặt, nhếch nhếch môi cười.

Cô nghĩ suy mấy giây, tay bỏ lên áo đồng phục của anh, nở 1 niềm vui nhẹ, rời khỏi lớp tự nhiên.

cố định là anh đang ngại ngùng rồi.

Đọc truyện full eo thon nhỏ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *