Nhận xét truyện Tổng giám đốc mặt Trắng xấu Xa

bạn gái còn chưa thành thục mà lại thân hình trước mắt thành viên con trai lại lộ ra vài phần mê mọi người, làm cậu ta huyết khí phương cương cứng, nhiệt huyết sôi trào, trong đầu cậu không còn cân nhắc gì khác, chỉ biết chèn lấn về bên cô….

Trình làng truyện Tổng người có quyền lực cao bên trắng bựa xa

Tác giả: Băng Triệt
Thể loại: Ngôn tình tổng tài

Trích đoạn truyện Tổng người có quyền lực cao mặt trắng bần xa

bao gồm cả tựa như mây trôi gió thoảng dần qua, đau khổ cũng theo thời gian mà lại mài mòn đi tinh vi.

Đôi khi có người vô ý nói lại chuyện quá khứ, Hạ Cúc Hoa sẽ mỉm cười đáp lại, tuy rằng nụ mỉm cười ấy thực nhạt, cơ đại dương như không cho con người ta bắt gặp cô đã cười, tuy vậy trong đó đã không có gì sự chua sót.

cuộc đời cứ yên ả trôi qua, chỉ cần có sống, quá trình, và cơm để nạp năng lượng.

nhà bạn khác dùng góc nhìn tán thành để quan sát cô, bảo cô thật kiên định, dẫu vậy mặc kệ núm nào, bọn họ nhìn cô ra sao, nói cô vậy nào, bây chừ tất cả sở hữu cô đã mất quan hệ.

Cô chỉ cần trầm mặc, trầm mặc mang đến mức làm cho tất cả những người ta quên mất sự có tuổi sống của mình.

“Chị Cúc Hoa này, có lẽ phiền chị photo đặc điểm này được chưa, tài liệu này đã đề xuất gấp a.” Một teen girls trẻ tuổi đem tập biển sơ dày đặt lên trên bàn của cô ấy.

Hạ Cúc Hoa trầm mặc đồng ý, buông sổ sách trong tay, ôm siết lấy đống tài liệu đi đến máy photo bên cạnh, ban đầu in ấn.

Tại công ty mình này buôn bán đã năm năm, tuy rằng cô là một kế toán viên, cơ mà đến cả vấn đề nhỏ như châm trà rót nước, chạy bank, đi viên thuế hay khi đồng sự có tác dụng không hết câu hỏi mà lại kể cả khi họ nhàn rỗi thì phần lớn các bước này những được san qua tay cô.

bởi lẽ cô chưa bao giờ cự tuyệt, càng chả biết tỏ vẻ mất hứng hay có bình luận phản đối, thậm chí nhiều hành vi đâm chọc sau lưng, cũng chưa nhìn thấy bao giờ cô có tác dụng qua, thành viên đối sở hữu cô hết sức an tâm, bởi vì cô làm bất kì chuyện gì, các cẩn trọng lại thành thật.

“Chị Cúc Hoa, phiền chị thiết lập cần dùng một phần cơm hộp có, nhớ gồm món tôm bóc vỏ kho bị khô nhé.”

“Chị Cúc Hoa, phiền chị pha dùm em tách bóc chè, chuẩn bị bao gồm quý khách cho.”

“Chị Cúc Hoa ơi, phiền chị đánh máy phần tài liệu này mang.”

Hạ Cúc Hoa nghe, xong đâu vào đấy loại công việc không cùng về cô, rồi lại ngồi vào bàn làm phần Việc dở dang của bản thân mình.

Đối chiếu, chất vấn, tổng hợp sổ sách, các bước này tất cả chút không ngăn nắp, nhưng mà cũng do đó cơ mà buộc phải nhất sự cảnh giác, bởi chỉ có sai một số lẻ đã đem mang lại ảnh hưởng thất rất lớn cho doanh nghiệp.

“Chị Cúc Hoa, chi phiếu này ghi lên sổ cố kỉnh nào đây?” Tôn viên cũng chính là kế toán cũng như cô hỏi.

teen girls này new vào công ty không lâu, đa số chuyện thường hỏi ý Hạ Cúc Hoa, cô đấy cũng đối mang Hạ Cúc Hoa thật sự không tàng bốn ý bựa gì, đối xử với cô thực kính trọng và luôn mong mỏi học hỏi. Sáng tạo mỗi buổi sớm mang đến công ty, mọi cộng Hạ Cúc Hoa đa số bình chọn lại sổ sách về tài khoản tiền chuyển ngân hàng một lần .

Thấy cô đồng ý, Tôn viên Nói: “Này, em nghĩ là là cần yếu nghi chi phiếu này lên sổ, còn thêm thuế hôm nay cần đi báo đúng không?”

“Đúng rồi.”

Đối có Việc Hạ Cúc Hoa không nói các đến lắm, Tôn viên cũng tập mãi thành quen.

“Em ngày nay không có gì bài toán gì, đi cho báo thuế thay.”

Hạ Cúc Hoa gật đầu đồng ý, đem đống sổ sách đã tổng hợp từ trước, cô vốn tưởng lúc này đang tất cả chút thời gian rỗi để đi báo thuế, dẫu vậy xem bên bàn còn một đống tài liệu không up date, lừng chừng mang lại lúc nào bắt đầu ngừng, cũng đành từ vứt cầm cố.

★ ★ ★

Thời gian chóng vánh trôi qua, đã đi đến thời điểm tan tần, chỉ thấy thành viên nhanh chóng xếp lại bàn ghế làm việc, cấp bách chuẩn bị sẵn sàng ra về, cũng có một số người hướng cô chào hỏi, Hạ Cúc Hoa cũng công bố đáp lại. Tổ ấm phần nhiều biết cô luôn là chúng ta ra về rút cuộc, cho nên cũng không hỏi gì các, một gia đình bạn rồi một mọi người rời đi.

buồng công tác dần dần yên tĩnh, chỉ từ lại mỗi Hạ Cúc Hoa đang up date đống tài liệu.

hiện thời chú Lý bảo an lấn sân vào, ông hiểu rõ một năm này , Hạ Cúc Hoa không làm việc mang đến chín giờ thì sẽ không ra về.

“Cô Hạ, cô lại cải thiện ca rồi, cứ kéo dài vì thế, cảnh giác thân thể lại chưa chống chọi nổi mất, sớm muộn gì cũng ngã căn bệnh thì làm sao ngay hiện tại.”

Hạ Cúc Hoa ngẩng đầu, đối có ông mĩm cười cợt, lại cúi đầu làm việc.

Chú Lý cũng quen cùng với sự trầm mặc của cô ấy, tự đem chìa khóa đặt lên trên bàn.

“Tôi đang đóng của cả khung cửa sổ, cô chỉ có khóa cánh cửa chính nữa là dứt, ngày mai phiền cô lại tới sớm một ít.”

“Cám ơn” Hạ Cúc Hoa hướng chú Lý gật đầu đồng ý.

“Cô cũng đừng công tác muộn quá, cô bé về căn nhà muộn thì nên cẩn trọng một ít.” Chú Lý căn dặn.

Hạ Cúc Hoa lại đồng ý, bình thản nói, “Tạm biệt!”

>> xem thêm top Truyện đam mỹ h sm

Chú Lý lắc đầu thở dài, xoay mình rời đi, “Tôi già rồi, thể lực không bởi trước kia, chỉ mong sao về sớm nhưng mà nghỉ ngơi mang đến khỏe. Nhưng lại cô Hạ này, trọng điểm cô còn già hơn cả chúng tôi, aiz!”

phần đa Việc cứ trôi qua, Hạ Cúc Hoa đã công tác từ thứ 2 đến thứ 6, buổi sớm sáu giờ rời giường đi làm cho, buổi tối chín giờ tan tầm, về nhà lại trực tiếp rửa mặt chải tóc, cụ áo ngủ, leo lên giường.

Một ngày của cô cứ do đó không đổi, cứ cũng như một hệ thống được lập trình sẵn, chẳng hề Chịu ngoại cảnh ảnh hưởng tác động.

Sáng thứ 7—–

Hạ Cúc Hoa chưa được sáu giờ đang mở mắt ra, vốn dĩ các ngày cô cũng chưa ngủ cho 5 tiếng. Cô xuống giường rửa bên chải tóc, tất cả vẫn cũng như củ chỉ là sớm hơn chút ít, và khác có dĩ vãng, cô làm đầy đủ các loại thức ăn.

có theo cả một hộp nước trái cây, cũng như đồ ăn đã sẵn sàng tốt cùng với một bó cúc đá quý, vòng vo bên trên con đường đón chuyến xe buýt, cô bước vào tuyển mộ viên ở ngoại ô, chiêu tập cục này không hề là phệ, mỗi phần tuyển mộ cũng rất là bé dại, khu vực này phân nữa là an táng người nhà không gồm tiền.

chiêu tập địa ở thành phó siêu đắt đỏ, cô khuynh tẫn kể cả của cải tích góp mới download được phần đất ở địa điểm ngoại ô xa xôi này, lập bắt buộc ngột ngôi mộ nhỏ dại.

trên bia bao gồm dòng chữ béo “Con yêu Hạ Hiên bỏ ra mộ”, cũng như chiếc chữ nhỏ dại “Hạ Cúc Hoa lập” phía bên phải.

Chỉ thấy bên trên có một tấm hình, hình họa chụp một cậu nhỏ dại chặng chừng sáu, bảy tuổi, khuôn mặt mi thanh mục tú, vô cùng đẹp tươi, vẻ mặt tươi cười chọc thành viên ưa thích.

Hạ Cúc Hoa đủng đỉnh ngồi xổm xuống, cười nói: “Hiên Nhi, người mẹ cho thăm con này.”

Cô thất thần si ngốc ngồi chiêm ngưỡng hồi chậm, rồi bắt đầu lấy đồ ăn với hoa quả đặt ra bên trước, khi bao gồm cả sẽ chu tất, lại đem bó cúc đá quý cắm vào bình.

Hiên Nhi của cô ấy thích thức ăn cô chế biến, thích nhất hoa cúc quà, cùng vì bé dại bé nói tên cô là Cúc Hoa, là cái thương hiệu dễ nghe nhất của các nước khác, vì thế hoa cúc cũng chính là loài một số loại hoa đẹp nhất trên đời. Cô còn nhớ rõ Hiên Nhi khi nói phần nhiều đặc điểm này hầu hết cười khôn xiết vui vẻ.

Hạ Cúc Hoa ngồi ngay ngắn ở đó, nhẹ nhàng vỗ về tấm bia đá, trong mắt chỉ việc khuôn bên tươi mỉm cười trong sáng của gầy bé.

chị em, nhỏ đạt một trăm điểm nè!

bà mẹ, bé có lẽ tự ngồi xe buýt về đó nha.

mẹ, bé nấu cơm, tuy nhiên bị khê rồi, hì, lần sau nhỏ vẫn đổ ngoại giả một ít.

Mẹ…..

Trong đầu Hạ Cúc Hoa tất cả những là giương mặt của Hạ Hiên, nhăn mày hay tươi cười cợt, bên tai cũng chỉ nghe thấy từng tiếng nỉ non hay la hét của cu cậu.

tuy nhiên đứa con đáng yêu của cô, giờ đã ở địa điểm đâu?

gầy nhỏ mất rồi, theo chiếc xe phóng Cấp Tốc đấy đi mất rồi, mặc dầu đã duy nhất tiếng phanh to vang lên, tuy nhiên không chặn được chiếc xe đã chuyển bánh, chiếc xe cứ vô tình đâm tới bên bé nhỏ con, huyết tươi lóa mắt nhuộm đỏ phần đa vạch trắng qua mặt đường đoạt cho người chạy bộ. Tựa cũng như lệ của cô, thiết yếu ngừng tuôn trào.

cho đến bây giờ Hạ Cúc Hoa vẫn nhớ rõ lần rốt cuộc cô bao phủ lấy thân hình bé xíu của con các bạn, từng lời nhỏ bé bé nói mang cô, đoạn kí ức ấy cứ lặp đi lặp lại để khắc sâu vào trí nhớ….

“Mẹ, con đau.” Thân hình be bé chưa kết thúc run rẩy, Hạ Hiên ngỏ giọng rên rỉ, máu thì cứ theo miệng , hai mũi cộng lổ tai đỗ ra chưa ngừng.

“Mẹ, nhỏ đau quá.”

Cô có vẻ có tác dụng sao hiện thời ? Cô nên làm đồ vật gi giờ đây ? Bé cô đau nhưng mà cô bất lực còn đau gấp bội, nghe tiếng khóc rên rỉ tự như từng gậy quật thẳng vào ngực cô, có tác dụng cô chẳng thể nào hít thở nổi.

Cô ôm ấp chặt nhỏ, hai tay run run lau đi máu nóng bên trên khuôn mặt bé xíu, thì thào nói: “Không đau, chưa đau, Hiên Nhi chưa đau.”

“Mẹ , mẹ…” Hạ Hiên vô lực kêu lên, đau khổ bắt buộc đựng lời.

“Mẹ ở đây.” Hạ Cúc Hoa cảm giác bạn dạng thân bạn cũng như bị xé ra làm cho hai nửa, lời nói cực nhọc gian nan thốt ra, “Mẹ, ở giai đoạn này.”

“Mẹ, con…. Đau quá” Đôi mắt to tròn chú ý đến chặt rồi bật mí,vẫn là đôi mắt sáng ngời như ngày xưa, chỉ là nó đã mất đi vẻ linh động. Nhìn giương bên đầy nước mắt của mẹ, Hạ Hiên thay nở một nụ cười, chỉ cần khổ cực làm cho nó vặn vẹo mất đi.

“Không đau, mẹ…con không đau, không…. Mong mỏi khóc, người mẹ, mẹ….. Cười new đẹp nhất.”

“Được, mẹ không khóc” Hạ Cúc Hoa lung tung gửi tay lau đi nước mắt cùng bề mặt, miệng thì bán nhỏ nhỏ, tuy nhiên cùng bề mặt chỉ cần hoảng loạn, cô vẫn cho là đứa bé là món quà trân quý mà ông trời mang lại cô, nhưng mà giờ ông trời thấy rồi, ông không muốn nó ở cộng cô để chịu đựng khổ, nhưng ông định có nhỏ tuổi nhỏ của cô ấy đi đâu?

“Mẹ, nhỏ hy vọng người mẹ ….cười” máu theo lỗ mũi chảy ra phổ thông hơn, các giọng nói của Hạ Hiên càng ngày càng mỏng manh, tự biển cũng như mỗi chữ nhỏ dại con nên cần đến xệp khí lực body toàn thân.

“Được, người mẹ cười.” Hạ Cúc Hoa nói xong, liền nở một nụ mỉm cười so với khóc càng khó coi hơn, chỉ là bên trên giương bên đầy nước mắt lại tạo thành một bức tranh chạnh lòng bạn.

“Mẹ, cười……….” Lời còn chưa nói xong, Hạ Hiên vẫn yên âm nhắm mắt, tay vô lực buông thỏng.

Hạ Cúc Hoa thở dốc, ấp ủ chặt lấy nhỏ, cô cũng bất tỉnh.

Cô băn khoăn chính mình sẽ quan sát bé chú tâm trong bao lâu, buổi tối đấy cô không ngủ, từng mảng kí ức về nhỏ dại bé như đã từng giọt từng giọt đong đầy.

Hạ Cúc Hoa bình thản cho lạ thường, vì chưng Hạ Hiên cô sẵn sàng xống áo mà lại cậu bé xíu thích nhất, cô tẩy sạch thân thể nho nhỏ, cần đến khăn chùi rửa cho sạch vết máu, đã từng bài toán đã từng bài toán cô cứ nhẹ nhàng cẩn trọng có tác dụng từng chút một.

Về phần lễ tang đến Hạ Hiên, bởi lẽ vì cô cũng không gồm thân thích hay bằng hữu gì, đề xuất phần đa hàng xóm xung quang sẽ quan sát Hạ Hiên bự lên phần nhiều qua giúp một tay.

Vốn cô ước ao hỏa chôn cất, cùng vì Hạ Cúc Hoa không ao ước thân xác nhỏ mình bị ngoại vật cắn phá, cô mong mỏi sở hữu tro cốt của chiếc rãi xuống đại dương, nguyện mang lại báu vật của cô ấy tan vào làn gió nhẹ cất cánh đi. Nhưng hầu hết người thân già trong xóm nói nhỏ do đó đã không còn yêu cầu thổ chôn cất thì hơn, với lại cũng nghĩ cho cô, sợ sau này cho một chỗ để có vẻ tưởng nhớ về phái mạnh cũng chưa có. Linh hồn bé cất cánh về thiên mặt đường, thì thân xác kia hãy còn lại để có tác dụng nhà bạn cộng cô.

Trước tuyển mộ Hạ Hiên, Hạ Cúc Hoa đem đều món đồ giải trí nhưng mà đại trượng phu thích nhất, áo quần, cũng hồ hết đồ vẫn dùng qua, của cả ảnh chụp, của cả đa số thiêu hủy.

Chỉ để lại một bức hình hai mẹ bé chụp chung, khi đó họ thật vui vẻ, hình ảnh chụp ấy không khác gì với album trên bia kia khuôn bên nhỏ xíu tươi cười sáng lạn, đây cũng là kỉ vật chỉ một để người mẹ cũng như cô gìn giữ có tác dụng kỉ niệm. Còn sót lại nữa chính là gần như kí ức vui vẻ có lợi đẹp nhất.

từng đêm lâu năm, đêm khôn cùng lâu năm, cô chần chờ người đã vượt qua phải làm sao.. Cô chưa gồm ngủ , bởi lẽ cô biết đây không phải một giấc mộng, sau khi tỉnh dậy, vẫn không có công dụng nghe thấy đồng âm lượng thúy của chàng sẽ la hét hotline cô.

Cô không còn khóc nữa, cô cứ như bình thường nhưng mà sống, chỉ đơn giản là hơn vài phần trầm mặc, với dĩ vãng cũng không khác nhau là mấy.
>> bài viết liên quan Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *