Tóm lược truyện tình yêu bên trái

Hách da Tuấn, một đại trượng phu công tử luôn hách căn bệnh, chỉ biết quát túa người trong gia đình khác, chưa coi ai ra gì, bao giờ cũng chỉ thích phá phách tuy thế từ khi chạm chán Trình gia Mỹ – một cô gái “hết sức bình thường” đã làm thay đổi cả đời sống anh.

Ra mắt truyện mối tình bên trái

Tác giả: Liên trung ương
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện mối tình phía trái

Tiếng chuông điện thoại di động rộn rã vang lên, Trình gia Mỹ ngẩn mọi người nhìn chỉ ra bên trên ảnh nền, cơ biển không dám hễ, trong lòng bàn tay như có một cơn địa chấn rung đưa, ẩm đẫm mồ hôi lạnh buốt. Cô chuyển ánh mắt dòng đồng đại dương bên trên tường, sẽ mười giờ rồi, điện thoại đã đổ chuông. Dư âm của những thanh âm cứ vang mãi, không chịu đựng chấm dứt lại, hình như con chim bị thương cứ gào lên khắc khoải. Cô ấn phím nhận cuộc Gọi, rồi từ trong đáy cổ họng chứa tiếng: “A lô”.

Đối phương không hề thông báo.

“Hách da Tuấn, là anh buộc phải không?” Cô nuốm hỏi.

Ở phía đối phương, vô cùng chậm sau mới nhẹ nhàng “Ừ” lên một tiếng.

Cô cười hết cỡ: “Anh nửa đêm nửa hôm call điện thoại cho bao gồm vấn đề gì vậy?”

“Anh nên đính hôn rồi.” Giọng anh trầm trầm, lộ rõ vẻ khàn khàn. Cô hơi giật mình, tựa biển như vừa tỉnh giấc từ trong mộng, hoảng hốt nói: “Vậy thì chúc mừng anh”.

Anh trầm mặc, một lúc sau new chậm chạp hỏi: “Trong tư năm đại học, thực sự đang lúc nào em thích anh chưa?”. Cô núm sức thế chặt chiếc Smartphone, sợ như chỉ khẽ buông tay, điện thoại vẫn rơi xuống đất, cô cười nhưng trong mắt một chút buồn đau thoáng hiện qua: “Anh đúng là đồ ngốc, đương nhiên là không rồi”.

Anh “H…ừ…” một tiếng, cố tình giữ vững âm cuối. Cô giọng điệu nhẹ nhàng: “Đến lúc đấy em làm phù dâu mang lại anh nhé”.

“Nhưng….anh thích em”. Giọng điệu của anh ấy vẫn hệt cũng như mấy năm trước, cô mỉm cười mượn cớ: “Đương nhiên rồi, bản thân mỗi chúng ta là anh em mà lại, anh làm sao mà không thích em được cơ chứ”. Anh chẳng nói lời nào, một lúc sau, ở đầu điện thoại bên kia chỉ truyền mang lại phần đông tiếng tút tút. Tiếng tút tút kia dần dần hạ xuống, trước mắt cô phong cảnh hình như trong quán rượu, chỗ nào cũng đèn blue đèn đỏ không ổn định, khắp khu vực tràn ngập nam thanh nữ tú, âm thanh mở mang lại đỉnh điểm, thanh âm Khủng quá mức khiến con người ta váng hết cả đầu, đau nhức.

Cô tắt đèn, rúc vào trong chăn, ráng cười, tuy nhiên chưa bao giờ tại sao, mắt bỗng dưng ướt sũng, tựa biển như lệ mong muốn tuôn trào. Chiếc chăn mỏng nhẹ vô cùng nhưng sao cô cảm giác nó có vẻ ngàn cân nặng thế, khó đè xuống người cô, đến ngay cả hít thở cũng trở nên cạnh tranh. Đầy đủ ngón tay của cô ấy vắt sức bấu chặt lấy dòng chăn, tuy nhiên nước mắt không kìm được nữa, nhanh nhảu tuôn rơi. Vốn cho rằng, có vẻ quên đi, nhất định chắc là quên tất cả.

tuy thế tất cả, quen thuộc cho mức đáng sợ cũng như vậy này.

… …

Cô mơ màng quay trở về thời đại học, trên sân chuyên chở đa số chúng ta, anh đứng trên đài, trước mẫu microphone mập tiếng nói: “Trình da Mỹ, anh thích em, làm nữ giới của anh ấy dành được không?” bao nhiêu ánh mắt đổ dồn lên người trong gia đình cô, cô ngẩn chúng ta như kê gỗ, sẽ chờ để phản ứng lại, nhưng mà anh sẽ đứng trước bên cô, nói: “Anh thích em, làm cho nữ giới của anh ý nhé”.

Phản ứng bước đầu của cô ấy là thưởng đến anh một quả đấm, sau ấy trợn mắt, giận ác ôn nói: “Anh nói lại một lần nữa xem nào!”

Anh nói lại tiếng càng Khủng và dõng dạc hơn: “Anh thích em, anh thật sự thích em”.

Cô tạo thành gắng chuẩn bị sẵn sàng làm tiếp đánh mang đến anh loại nữa.

Anh vội xua tay liên tiếp: “Anh nói đùa thôi, thành viên bạn bè, đừng giận nữa. Chỉ là nhận thấy em chẳng tất cả ai theo đuổi, đề nghị an ủi tâm hồn bị thương ảnh hưởng của em một chút thôi mà lại. Đừng gồm mà lại tưởng thật là anh thích em đấy nha, thực là oan uổng”.

Cô tay chân lạnh buốt, nghiến chặt răng “hừ” một tiếng. Anh vội vã an ủi: “Đừng có ai oán, mất cả vui. Chỉ đơn giản là chơi chút ít thôi cơ mà. Em cũng thật là….cho dù là cao thủ Taekwondo, thì cũng đừng túm anh làm cho tấm bia chứ”.

Cô giận phừng phừng nói: “Không chọn anh, thì mua ai?”

Anh nhanh chóng mỉm cười: “Tìm hòa thượng Thiếu Lâm Tự, đồ ngốc ạ”

“Đáng chết!”. Cô co chân phi thẳng mang đến chỗ anh, anh nôn nóng xua tay nói: “Em đừng như thay, anh chưa nói nữa, thực là không nói nữa”. Cô giơ tay lên, anh hai tay bao phủ lấy đầu, cô nhịn cảm thấy không được cất tiếng cười thật Khủng, hiện giờ trên mặt anh lộ rõ vẻ thích chí đối với Anh chị em nam bao bọc nói: “Ta đã nói là vẫn khiến mang lại cô đấy cười được mà lại, mau rứa tiền lại đây.”…

>> tham khảo thêm phân mục truyện Ngôn tình cao h

phần đa kí ức đó cũng như một cảnh phim, chậm rãi lờ lững diễn ra trước mắt. Mấy năm vừa mới đây, cô luôn nghĩ, nếu chỉ một ngày nào đó, anh lại nói có cô một câu: Anh chắc rằng thích em. Lúc ấy cô sẽ làm cho gì nhỉ? Sẽ cần đến khôn xiết đồng ý, hay lại vắt tay cầm lại Tặng Ngay đến anh một quyền như trước đây? Cô nghĩ, cô nhất định đã gật đầu, liên tục gật đầu đồng ý, gật đến bao giờ anh bắt gặp mới thôi. Mà lại…anh đang bày tỏ những lần, còn cô thì hết lần này mang đến lần khác đang đánh mất đi hồ hết cách đấy.

dường như anh không thật sự thích cô, theo lời anh nói: “Anh chỉ đơn giản là nghịch chút ít cơ mà thôi, em đừng bao gồm nghĩ đó là thật nhé!”

Hết lần này cho lần khác anh phần đông nói Như vậy. Hết lần này đến lần khác, cô hầu như cự tuyệt cũng như vậy!

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cô đang gối đầu bên trên gối, đưa tay sở hữu chiếc Smartphone, quan sát hình nền chỉ ra, trong lòng thốt nhiên có một tia mong muốn chờ đợi cũng như thiêu đốt. Tiếng của cô ý vô cùng bình tâm, vừa cười vừa hỏi: “Hách da Tuấn, anh có tác dụng gì cơ mà ồn ã nỗ lực, chưa ao ước để gia đình bạn khác ngủ sao? Đã hơn nửa đêm rồi nhưng sao Hotline điện thoại liên tục vậy?”

“Anh thật sự thích em!”. Anh nói một bí quyết giản đơn cũng như biệt lập, cô body toàn thân chợt run rẩy, hơi thở có phần gấp gáp hơn, mạnh chấp nhận. Cô định mở miệng nói, tự dưng ở đầu điện thoại bên đó truyền đến một giọng cười rất là nồng nhiệt: “Trình da Mỹ, lại khiến em biến chuyển rồi sao? Em đừng tưởng rằng là anh trung thực nhé. Anh chưa bao giờ sống động, em biết rồi đấy”.

“Chết đi”. Cô nghiến chặt hai hàm răng, cần dùng hết sức ném dế yêu qua khung cửa sổ. Tức giận ngùn ngụt, phải một lúc chậm sau bắt đầu định thần trở lại, chạy ra phía khung cửa sổ, kêu lên: “Điện thoại của tôi!”. Cô tức giận đến nỗi giậm chân giậm cẳng: “Trứng rùa thối, đừng để chúng tôi thấy được mặt anh, còn nếu không chúng tôi chắc chắn đã khiến anh sống được bị tiêu diệt không xong”.

Điện thoại ở trong phòng khách lại liên tục đổ chuông, cô lao thẳng ra, nỗ lực ống nghe lên nói: “Hách da Tuấn, bắt đền điện thoại mang đến em”.

“Được thôi, em mang lại mặt anh đi, ở cùng anh một tháng, anh vẫn đền mang lại em, còn đích thân đưa em đi sở hữu nữa”.

“Tiền không hề là tất cả”.

“Đúng, tiền không hề là kể cả, tuy vậy không tất cả tiền thì xác thực chưa thể”.

“Chết đi.” Cô giận đùng đùng, gác điện thoại, điên thoại lại đứng vững đổ chuông. Cô cố kỉnh lên, hét to: “Có chuyện gì mai chạm mặt rồi nói!”

“Ngày mai anh yêu cầu đi làm”.

“Đồ ngốc, đi có tác dụng thì cũng cần phải ăn cơm chứ”.

“Ừ, vậy thì ngày mai anh mang lại đón em”.

“Tạm biệt!”, cô chẳng chút lừng chừng cụp máy cái rụp, ngẩn người thân một lúc, rốt cuộc nhịn không đủ mỉm cười khì khì.

Ngày hôm sau, da Mĩ cố kỉnh mở to mắt để đi đến văn phòng biện pháp sư, đồng nghiệp bắt gặp cô, chỉ thân tình hỏi tối qua có tác dụng gì cầm cố, cô vừa nghe thấy lời này, sắc bên tự nhiên đổi khác, lắc đầu nguầy nguậy, thẳng thừng nói: “Có làm cho gì đâu, đừng tất cả cơ mà nghĩ linh tinh”.

“Theo tin bắt đầu nhất nhận được, công tử Hách gia Tuấn của công ty lớn Hách Thị và một hero thiên kim thiết yếu trong chính phủ nước nhà sắp đến đính hôn”. Đồng nghiệp cố tờ báo ầm ĩ đi quá. Cô vội cướp lấy tờ báo, ánh mắt trừng trừng vào mọi mẫu chữ.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!
>> đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *